Tôi ước phải chi mình đừng là mình
Ảnh: Sự kết nối ban đầu không dễ dàng gì vì mỗi người đều phải vượt lên cái tôi của chính mình. Nhưng tôi nhận ra rằng mình chẳng thể chờ ai đó mang tới sự đổi thay.
Vì một thế giới công bằng là đủ cho tất tật. Và hạnh phúc cần được thừa nhận. ” Tôi chảy nước mắt khi biết rằng mình không trơ trọi. Chúng tôi tin mình sinh ra bình đẳng. Trong những xao động trước hết của tuổi trẻ. Yêu chỉ là yêu và người cũng là người. Tôi tin hạnh phúc là sống thật. Cũng có những vấp ngã. Được là chính mình.
Thì tình con người dành cho nhau một mực cũng phải bình đẳng như vậy. Sai lệch. Hội thảo. Tôi chui mình vào trong tủ áo. Cho tôi thấy đằng sau là từng con người đang hy vọng. Về điều khoản. Nghiên cứu. Không một sách vở nào nói cho tôi biết về điều này. Tôi hiểu hạnh phúc không nằm ở đích đến mà nằm ở từng bước chân mà chúng ta dám bước lên. Khám phá chính bản thân mình.
Đồng tính nữ không chơi với đồng tính nam. Sợ hãi trong từng người. Thế giới này quá nhỏ bé để phân thành thế giới thứ hai hay thứ ba
Cộng đồng người đồng tính. Cuộc sống mở ra trước mắt chúng tôi những điều thật thích. Những cánh cửa liên tiếp mở ra. Cùng hợp nhất đứng chung trên một con đường. Lần đầu tiên. Có một dự án huy động sự tham dự của quơ các diễn đàn.
Đồng tính nam kỳ thị người chuyển giới. Tháng 4. Những người ủng hộ lên tiếng. Họ muốn tôi cùng đứng lên. Mà bởi chúng ta đã dám mở mắt ra để nhìn nó. Song tính và chuyển giới hoạt động rời rạc trong những diễn đàn trên mạng internet. Con đường tôi đi cũng nằm ở phía trước. Mà mình phải là sự đổi thay. Tôi chỉ sống một lần. Lần đầu tiên điều hành viên của các website họp mặt nhau.
Tập huấn. Bệnh hoạn. Nhưng tôi tin mình có lý do để lên tiếng. Và trong nhịp loạn của con tim.
Hoặc giả mọi thứ đều là khác biệt. Nhưng chúng tôi tin. Lần trước hết
Biến thái. Đừng - là - mình. Không diễn đàn nào tìm được tiếng nói chung với nhau. Định mệnh ở trong mỗi bước chân. Có người lại nói rằng hãy chờ từng lớp đổi thay. Ắt đều chống lại tôi. Cuộc sống này là của tôi và tôi là một phần của cuộc sống.
Làm sao tôi có thể đối diện với gia đình. Ở tuổi mới lớn. Tôi trở nên người tự do. Tôi thấy day dứt và sợ hãi chính mình. Những thứ thật xa lạ trước đây. Những cánh vai tựa nhau cùng đứng lên không mệt mỏi.
Năm 2008. Trở nên biểu trưng tự hào và đa dạng. Ảnh: Chúng tôi đã từng nghĩ mình là những người không thông thường. Có cả những mâu thuẫn về quan điểm. 2009. Cho tôi thấy lên tiếng không bao giờ là dễ dàng. Tôi đồng ý tự tay giấu đi hạnh phúc của chính mình.
Họ giống tôi. Tôi nhắm mắt nhắm mũi lại khi đọc một bài báo nói về những người giống tôi. Giờ đây đồng hành cùng chúng tôi
Ngọn cờ cầu vồng đã cuốn đi bóng tối. Những vấp đầu tiên. Trong đó có cả chính tôi. Tương lai nằm ở phía trước.
Các cuộc hội thoại chính sách với nhà làm luật liên tục diễn ra. Ảnh: Khi chúng tôi kiêu hãnh kết nối với mọi người dưới vòm trời của tự do và cầu vồng. Chúng tôi bắt đầu kết nối. Tôi đồng ý ở trong góc tối và đồng ý với đơn chiếc. Đã có một bàn tay đặt lên vai tôi.
Và quan trọng hơn. Những ý kiến va đập vào nhau. Tôi thấy mình biết khẽ khàng rung cảm khi đứng trước một con người.
Thất bại trước nhất khi không phải tuốt luốt chúng tôi đều cùng tìm được tiếng nói. Không phải bởi mặt trời. Những nụ cười trao cho nhau. Hàng loạt sự kiện do chính cộng đồng LGBT được đông đảo người dân Việt Nam biết đến: triển lãm ảnh.
Những người phản đối cũng lên tiếng. Cho đến một ngày. Nhưng điều quan yếu nhất. Con đường đi ngập tràn ánh sáng. Tôi phát hiện ra: người khiến tôi rung động là một người cùng giới. Còn có cả chính bác mẹ và gia đình của chúng tôi
Tôi gọi họ là những người bạn đồng hành. Từ năm 2009 đến năm 2011. Khi được nói hết những yêu dấu trong lòng ra. Về luật. Chỉ có bóng tối mới che chở cho tôi. Những bàn tay nắm lấy nhau. Niềm vui thật vô tư và giản đơn chỉ là hạnh phúc. Tôi muốn được hạnh phúc.
Niềm vui quá nhiều và thử thách cũng không ít. Cách làm. Bài báo trước tiên của dự án ICS ra đời có tên gọi nghe thật giản dị: “Thế giới không có người bất thường nhật.
Có người lại nói hãy còn quá sớm. Báo chí nói đó là sự bất thường. Từ năm 2012. Ảnh: Còn nhiều hắc búa ở phía trước nhưng "con tàu" ICS đã lướt sóng ra khơi. Tôi lặng im. Làm tôi. Tôi ham khám phá cuộc sống. Và tôi là người nắm giữ nó. Những bí hiểm biến mất. Tôi bịt tai lại khi nghe ai đó bình luận bằng những từ ngữ miệt thị. Không bao giờ là quá sớm để bắt đầu những điều tốt đẹp. Là cùng nhau chung tay “vì một hình ảnh hăng hái của cộng đồng LGBT”.
Sự kiện cộng đồng… Tôi nhận ra rằng dưới vòm trời này không có gì là dị biệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét