Dần dần em trở nên “vợ”
Sau khi giới tính thật của em bị gia đình phát hiện. Giây lát hạnh phúc gom lại có nhẽ chưa đầy một tháng. Chỉ có điều ở chốn đông người chúng em phải tránh những ánh mắt nhòm ngó. Vai còn lại cho chính em. Nhưng tôi thắc mắc liệu có bao giờ Han đồng ý thành thân với một người phụ nữ. Cũng quan tâm nhau những điều nhỏ nhoi trong cuộc sống. Cho đến khi mối tình đầu thức tỉnh con người em.
Không chỉ trong sự quan hoài thường ngày. Thậm chí có những người còn vui mừng vì em không yêu Việt Anh được nữa.
"Đến hiện giờ em vẫn ăn năn vì mình đã quyết định cấp. Nó sẽ có hai người bố. Tình cảm càng ngày càng mặn nồng nhưng chỉ một hiểu nhầm nhỏ mà Han đã cấp kết thúc mối tình ấy.
Vì chúng em không thể kết hôn một cách danh chính ngôn thuận". Anh đã nói yêu em. Coi như một thứ sinh vật kì quái. Nó sẽ phải đối mặt với nhiều thứ khó khăn. Để che mắt bố mẹ và họ hàng. Em và anh ấy đều là gay (đồng tính nam).
Thu Hiền. Ánh mắt em nhìn xa xôi. Han khổ đau trả lời. Nhưng em còn quá nhỏ để hiểu về giới tính. Mối nguồn cơn của Han đến rất bất thần và đi cũng rất nhanh.
Mỗi khi nhắc đến con tim em lại nhói đau. Chỉ biết hy vọng em sẽ vượt qua được những khó khăn. Chị biết không 18 năm em sống. Vì bản thân em không thể có tình yêu với một người con gái. T. Chồng vợ với chúng em chỉ là người nào chồng thì che chở bảo vệ cho người vợ của mình. Từ sự kỳ thị của gia đình. Vì thực tế từng lớp vẫn chưa hoàn toàn công nhận sự tồn tại của thế giới đồng tính.
Tôi gượng cười nhưng không biết san sẻ với em bằng cách nào. Em không khóc. Han im lặng một lúc rồi kể tiếp: ái tình của tụi em cũng diễn ra êm ả như bao người thường nhật khác. Nó sẽ không được khai sinh. Han ăn cùng. Đổ vỡ. Chở che nhiều hơn. Lớn lên trái tim em lại rung động với những người con trai. Một năm em biết yêu.
Nhưng vận mệnh đã khiến cho em không thể thực hiện mong muốn của cha mẹ. Em đồng ý yêu anh ấy trong cảm giác bồi hồi. Không bỏ chạy. Han cứ lặng lẽ sống cho đến một ngày.
Hơn em ba tuổi. Để bác mẹ vui lòng. Vật vã đi tìm “hạnh phúc” khổ cực trong một thời kì dài vì không ai san sớt nỗi buồn được với em.
Mẹ nghĩ rằng em bị bệnh nên đã đưa em đi khám. Người cùng quê Quảng Ninh với em. Tự ti để kiếm tìm hạnh phúc. Dẫn Han về giới thiệu với gia đình. Cũng tỏ tình.
Chúng em chỉ thích con trai. Em phải đóng hai vai. Đượm buồn: "Anh ấy là Việt Anh. Vai trò ấy cũng không đổi thay. Những lúc như vậy. Nhưng vài hôm sau anh ấy vẫn kiên quyết đeo đuổi. Một vai là đứa cháu đích tôn của dòng họ. Còn lại là sợ hãi.
Lo lắng sự mất mát. Sau mối ngành ngọn ấy. Thấy Han vui vẻ. Nhưng tình ái của chúng em gặp phải rất nhiều khó khăn. Hạnh phúc ngày nay của Han. Tôi hỏi em. Vì em biết chuyện này trước sau rồi cũng đến. T. Cũng từ đó. "Anh ấy là một người chồng tuyệt vời của em". T. Và Han gọi mẹ T. Sau buổi tiệc sinh nhật 19 tuổi của anh ấy.
Đã bảo em về chung sống. Mặc cho sự phản đối của gia đình
Như thế khổ lắm". Tưởng anh ấy nói đùa. Chúng em vẫn chung sống dưới vỏ bọc của một cặp vợ chồng. Cũng có vai trò làm chồng. Cho đến ngày sinh nhật 20 tuổi của Việt Anh thì anh ấy đã bỏ Han lại một mình. Còn chúng em đều là gay. Lo sợ. Cha mẹ đặt tên cho em là Nguyễn Phi Hùng với rất nhiều kỳ vọng được ôm ấp.
Không suy xét lý do anh ấy nói. Cũng là một gay. Vì cùng quê nên em và anh ấy hay chơi với nhau. Em luôn mong muốn quay lại thời kì ấy để được yêu anh". Em đã phải nghe chửi rủa. Mà trong cả khi quan hệ với nhau. Một tai nạn thảm khốc đúng ngày sinh nhật. Cả hai phải có sự hòa hợp. Han kể: Lúc sinh em ra bác mẹ khôn cùng vui vì gia đình đã có một đứa con trai để nối dõi tông đường.
Sau một thời gian yêu nhau. Cũng gắn bó. Bữa trưa Han nấu cơm đợi T. Ngay từ nhỏ em đã thích chơi đồ chơi của con gái.
Em đã biết. Đến với em. Nếu thành hôn với một người đồng tính. Giúp em vượt qua những khó khăn khi em bắt đầu xa nhà lên Hà Nội học năm lớp mười. Khi mặc cả hai chưa kịp ăn bữa tiệc mà chính tay "chồng" Han chuẩn bị.
Biết Han sống xa gia đình. Như việc nhận nuôi con nuôi chẳng hạn? "có lẽ không đâu vì nếu nhận một đứa con nuôi. Em sinh ra đã có một làn da trắng và giọng bảo nhỏ nhẹ mà con gái cũng phải ganh ghẻ. Rất chia sẻ với tình yêu của em. Chẳng thể thay đổi được. Lúc đó em cũng căm hờn mình ghê gớm. Là mẹ chồng. Em giấu giếm mọi người trong họ hàng. Cũng tay trong tay tình tứ. Họ sống và quan hệ cùng nhau như những cặp vợ chồng đích thực.
Han yêu Việt Anh được tròn một năm. Có thể. Em vẫn luôn cố kỉnh kiêng kị hạnh phúc riêng cho mình. Tầng lớp. Ngủ cùng T. Em đã tự vẫn một lần nhưng được cứu. Còn anh là “chồng”. Sống như thế chỉ làm khổ nhau. Hồi hộp. Han hiểu được mình sẽ luôn là một người vợ. Có những lúc em tưởng mình không giữ được tình ái của mình. Yêu Việt Anh. Em bất thần lắm.
Họ nhận được sự cảm thông và san sớt từ phía gia đình T. Đi làm về rồi mới ngủ. Buổi tối Han đợi T. Han tâm can với tôi rất cương trực.
Mối ngọn ngành của Han. Về ăn. Một người les (đồng tính nữ). Thành hôn với một người phụ nữ đối với em đích thực rất khó. Trêu ghẹo. Còn bố em thì cương quyết từ mặt. Mối đầu đuôi dang dở chia sẻ với tôi về thế cục mình. Em cũng sẽ tìm một người con gái như em. Em nhận được quan tâm coi sóc. Em có ý định có con không. Nhưng mỗi người sẽ tìm cho mình ái tình riêng thực sự". Chúng em lại không có gì để buộc ràng nhau.
Nhưng em sinh ra đã là người như thế. Anh ấy luôn chăm chút em ân cần. Việt Anh luôn là người nắm lấy tay em.
Sự kỳ thị của xã hội. Bố mẹ và bạn bè không ai hiểu được nỗi đau ấy. Anh là một bờ vai để em dựa vào. Bệnh hoạn. Người ấy ra đi để lại nỗi đớn đau xót xa. Em không có xúc cảm với họ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét