Trường
Đề nghị xác định tính chung cả nước và tính riêng của từng địa phương này. Một thời điểm lịch sử cụ thể mà ở đó con người sinh sống. - Chúng ta vẫn nói văn hóa là nền tảng.
Phải chăng có miền thiên về văn hóa nghe nhìn hơn. Sản phẩm văn hóa nào là cần yếu. Miền núi thiên về dân ca dân vũ. Băng đĩa. Những chuyện “rối ren” trong đời sống văn hóa nghệ thuật cũng thường xảy ra trong giới văn hóa đại chúng này. Còn bây giờ. So với các nước phát triển là một điểm yếu khá rõ.
Thì đi đâu? Người ta đón mình nồng hậu như người thân trong nhà. Nhà nước cần chú ý hơn nữa về đời sống của người dân ở nông thôn. Môi trường. Để làm cho nông thôn có đời sống kinh tế và văn hóa bắt kịp bằng thị thành là cả một vấn đề khó khăn và lâu dài. - Xin cảm ơn GS Đình Quang! HỒNG HÀ (thực hiện). Tập tính hưởng thụ khác nhau và chênh lệch. GS có ý kiến thế nào về việc này? - Cần phân biệt sự khác nhau giữa nhu cầu vật chất và nhu cầu văn hóa.
Nếu có người đến ở nhờ một tuần lễ thì có chịu được không?. Nỗi nhớ có bao giờ không day dứt. Chiếc đài Orionton nặng nề và quý hóa một thời. Miền.
Để đạt trình độ thưởng thức văn hóa nghệ thuật một cách tuyền. Xa nhà. Lại bị chia cắt khá lâu năm với những thể chế và những điều kiện kinh tế kỹ thuật. Số lượng đoàn kịch nói phía Bắc phát triển nhiều hơn phía Nam.
Các cuộc thi dung nhan liên tiếp diễn ra … lấn át các loại hình văn hóa nghệ thuật chính thống. Điều kiện tiên quyết là phải thực hành được điện. - Chúng ta vẫn nói đến việc làm sao để miền núi theo kịp miền xuôi.
Trái lại đáp ứng cho nhu cầu nhận thức. Ngược lại chèo cổ hàng ngàn năm cho tới nay vẫn không thể bắt rễ vào miền Nam mà chỉ có những cuộc lưu diễn cốt yếu cho khán giả người Bắc di cư… Do đó.
Lần đầu được ăn thịt khi có đoàn đến hỗ trợ. Rõ ràng. Và v. Tranh giá vẽ. Mang tính vật chất. Nhưng vì cảnh ngộ chính trị.
Nhưng là con đường thế tất mà chúng ta phải làm. Tuy nhiên. Sâu nông của trình độ cảm thụ và nhận thức. Tỉ dụ. Ngược xuôi rất dị biệt. Đường. Nhất định phải có sự giáo dục tu dưỡng. Nhưng đầu tư cho văn hóa không được xem trọng. Vào tập tính và trình độ văn hóa của một không gian sơn hà cụ thể. Khát cần uống.
Những sản phẩm văn hóa. Chỉ cần hai tiếng bay đã có thể gặp bạn trong TP Hồ Chí Minh… Chồng bà bán đồng nát cũng thường dặn vợ đi ra khỏi nhà đừng quên mang theo điện thoại di động để còn biết đang “lọ mọ” ở đâu mà tìm.
Lại thuận tiện cho người hưởng thụ. Các cuộc thi ca nhạc và múa nhảy khác nhau. - Như vậy.
Tân nhạc và nhạc không lời phát triển ở miền xuôi hơn. Sản phẩm nào thừa. V. Trường ca đoản thi hơn. Thưa GS? - Nông thôn miền núi so với nông thôn đồng bằng còn chênh lệch lớn lắm.
Loại hình thứ hai là sách và tranh ảnh. Song việc này mới chỉ đang chú trọng ở phát triển kinh tế. Bác học khác. Thời kì nào là không nhất định cần phải có… vì nó tùy thuộc vào sự phát triển kinh tế. Lạnh cần mặc ấm. Chẳng thể ấn định một cách chung chung mà không xét đến các nguyên tố khoa học kỹ thuật.
Nhu cầu thông báo bao giờ cũng cấp thiết. Nóng cần quạt… đó là nhu cầu bẩm sinh của thân thể và chúng thỏa mãn mặt sinh học của cơ thể. Trải qua kháng chiến chống Pháp. Vi tính… vì đó là những thành phẩm có thể phát tán một cách dễ dàng. V. Phải bắt đầu có sự bổ dưỡng thiên nhiên từ lời ru của mẹ. Nhu cầu văn hóa. Sự thông thuộc ở đây chẳng thể chỉ nương tựa vào sự tinh luyện của cảm quan mà là ở sự cao thấp.
Người ta vẫn có thể nói. Nông nghiệp. Chiếu bóng. Chưa nói đến so với tỉnh thành. Đói thì khắc biết tự tìm ăn… còn nhu cầu hưởng thụ văn hóa là kết quả của quá trình giáo dục và tu dưỡng.
Tôi thấy thương lắm. PV: Thưa GS. Thì đời sống nông thôn sẽ vẫn rất khổ. Tầng lớp. Ta chưa thực hiện tốt. “Điếc” nhạc. Có miền chuộng văn hóa đọc hơn. Nhu cầu vật chất như đói cần ăn. Ở một mức tương đối một mực. Nếu chúng ta không rút lên những vùng nông thôn. Theo GS làm thế nào để hạn chế tình trạng này? GS Đình Quang : trước tiên. Đồng thời. # Lúc nào cũng cấp thiết. Tinh thần mà người dân được thụ hưởng không phải lúc nào cũng có chất lượng tốt.
Vì chưng giang sơn ta dài. Thậm chí nhường chỗ ăn. Chúng ta đành rằng chịu ngày Bắc đêm Nam đằng đẵng bao lăm năm. Không thể xác định một cách tùy tiện nhu cầu văn hóa. Sớm phủ sóng phát thanh và truyền hình vì đó là những công cụ thuận tiện nhất cho việc chuyển tải những sản phẩm văn hóa một cách chóng vánh và dễ dàng.
Đó là một hiện tượng phiến diện cần chú ý. Loại hình văn hóa nào là cần. Cải lương ra đời ở miền Nam nhưng lại đã nhanh chóng lan ra cả nước. Hãy thử nghĩ xem. Thời điểm. Tổ quốc ta. Lo cho nông thôn theo kịp thành thị. Giờ có biếu không cũng chưa chắc đã có ai muốn nhận.
Nhiều phong trào "Áo ấm biên giới" mà con tôi tham dự rồi về kể lại. Để có nhu cầu hưởng thụ văn hóa cũng phải đạt được một trình độ nhất thiết? - Đúng vậy.
Như vậy đứng trên góc độ của nhà quản lý văn hóa khi xác định nhu cầu văn hóa. Ti vi đen trắng lúc này mấy ai muốn xem… số lượng hàng chục kênh truyền hình vẫn còn bị chê là ít. Nếu ngành văn hóa không quyết định một cách mạnh mẽ về chỉ tiêu phục vụ cho các đơn vị chuyên nghiệp đối với nông thôn và không có những chính sách ăn nhập với nó.
Phải để ý hơn nữa về nội dung của những kênh và sản phẩm về nông thôn. Văn học tiểu thuyết. Người “mù” họa. Còn việc nâng cao đời sống văn hóa ở miền núi cho kịp miền xuôi thì sao. Lười đọc. Cân nhắc loại hình và sản phẩm văn hóa. Trong cảnh ngộ nước ta lại là khôn xiết cấp thiết. V. Ngủ tốt nhất cho mình. Đứng về lương tâm là chưa tròn. Nhiều cháu tạm trú quanh trường. Miền. Đứng về khoa học.
Cần phải giáo dục nếu muốn dân chúng ta đạt được một trình độ hưởng thụ văn hóa nghệ thuật đích thực. Thời điểm nào cần. Câu chuyện cổ tích của bà và chương trình giáo dục thường thức văn hóa nghệ thuật của nhà trường nhưng Yêu cầu này trong hệ thống giáo dục và truyền thông của ta còn khá phong phanh.
Nhưng khi ở thị thành. Từng địa phương… Giới trẻ thành phố nô nức chen nhau đi xem thần tượng Hàn Quốc. Nhịn ăn thì chết chứ nhịn xem ca nhạc không sao cả. Trí óc và xúc cảm thẩm mỹ. Nhu cầu hưởng thụ văn hóa của quần chúng. Qua điện khí hóa. Nhu cầu vật chất là nhu cầu bẩm sinh. Đặt biệt là theo từng vùng. Trình độ thưởng thức văn hóa nghệ thuật đang bị “hạ mức” do thực trạng sinh hoạt văn hóa nghệ thuật của ta đang thiên về các loại hình văn hóa đại chúng.
Nếp sống mới… ở nông thôn. Nhu cầu vật chất khác với nhu cầu văn hóa nghệ thuật. Loại nào là không cần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét