Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Độc sáng tạo giả ngờ tính trung thực.

Mới đây, cô giới thiệu tiếp tập 2 của “Xách ba lô lên và đi” với tựa đề “Đừng chết ở châu Phi” (Báo NNVN đã đưa tin), tập sách này cũng sẽ sớm ra mắt trên thị trường

Độc giả nghi ngờ tính trung thực

Bít tất những gì tôi biết về châu Phi chỉ là hạn hán, nạn đói, nội chiến đọc được trên báo chí và những kinh nghiệm nửa kiểu chia sẻ, nửa kiểu răn đe của Asher. Mày đến từ Việt Nam, có khi mày lại thích nó”   (     Trích trong “Đừng chết ở Châu Phi”). Thái độ không phải là cừu địch, nhưng rất khó chịu.

Cũng can hệ đến vấn đề tiền bạc và xin visa du lịch, nhiều độc giả cho rằng, trừ các nước Asean, thì nhập cảnh vào các nước khác thì nép khách du lịch phải xin visa. Trên nhiều diễn đàn, trong đó có cả diễn đàn về văn chương, diễn đàn du lịch, gameonline đều đặt ra nhiều câu hỏi nghi vấn, yêu cầu Huyền Chip làm rõ bởi họ cho rằng “sách của Huyền Chip không phải là văn chương hư cấu, cũng không phải truyện viễn tưởng.

Ngày ngày nó cứ găm vào tâm tưởng mày, ăn mòn sức chịu đựng của mày, để đến mức mày không chịu được nữa phải nổ tung ra. Nghi vấn đặt ra là, với 700 đô la ban đầu, Huyền Chip có thể làm được cái chứng minh tài chính hay không? Hay chỉ là 700 đô la tiền mặt, còn lại là tiền ở thẻ tín dụng. Sách “Đừng chết ở châu Phi” của Huyền Chip    Nghi vấn trước tiên khiến nhiều bạn đọc đặt câu hỏi với Huyền Chip là làm thế nào cô có thể được chiếu cố quá nhiều lần đến như vậy khi xin visa, và không chứng minh tài chính, không vé khứ hồi, không việc làm ổn định và không có bằng cấp.

Qua đó, nhiều người mong muốn Huyền Chip chụp hình lại các dấu xuất nhập cảnh qua 25 nước để độc giả tỉ mỉ hơn. Mọi nghi ngờ đều xoay quanh những chuyến hành trình Huyền Chip kể trong tập 1 với tựa đề: “Châu Á là nhà.

Dù sách của Huyền Chip bán rất chạy trên thị trường nhưng cô không tự nhận mình là nhà văn, chỉ đơn giản là cô đang viết lại nhật ký những chuyến đi của mình một cách trung thực nhất.

“Đây là điều phi lí khi thu nhập part-time của em cao hơn thu nhập full của một người tốt nghiệp đại học bên đó”, một bạn đọc trên diễn đàn VOZ san sẻ. Tuy nhiên, nhiều bạn đọc đang nghi ngờ tính xác thực về việc Huyền Chip (tên thật là Nguyễn Thị Khánh Huyền, 21 tuổi) có đi tới 25 nước với 700 đô la hay không, qua đó, nhiều bạn đọc quy kết cô đang lừa dối. Nhưng kế hoạch tươi đẹp đi dọc chiều dài châu Phi từ Ai Cập xuống Nam Phi của anh chỉ thực hiện được đến Uganda là anh phải bỏ của chạy lấy người, bay thẳng lên châu Âu trở lại với thế giới văn minh.

Thậm chí cô còn san sớt, sẽ tham mưu và ủy quyền luật sư nếu có những thông tin vu khống về mình. Một số nghi vấn còn xuất hành từ công việc làm thêm, bởi một số nước Huyền Chip đến có mặt bằng chung thu nhập trên đầu người không bằng Việt Nam.

Tao cũng không biết phải giải thích thế nào. Nhưng trong sách, Huyền Chip viết về việc làm thêm ở nhiều nước với 10 đô la/1 giờ làm việc.

Đây là thủ tục để bảo đảm rằng mình có tiền, và du lịch sang nước họ là để du lịch, không phải để kiếm tiền. Cách đó 3 năm, trong chuyến xách ba lô lên và đi của mình, anh cũng đã làm một chuyến xuống châu Phi.

Đừng khóc”. Là nhật ký thì phải có tính trung thực”. Đặc biệt hơn, nhiều nước còn đòi chứng minh thu nhập ổn định, giấy chứng nhận cơ quan.

Đến một đứa coi trời bằng vung, chẳng sợ gì chỉ sợ chán như Asher mà còn nói như thế thì không biết châu Phi thực thụ như thế nào?    Nhưng mày cứ đi đi.

Châu Phi là như thế đấy mày ạ. Người dân ở đấy nghĩ rất khác, sống rất khác, mọi chuyện cứ như xảy ra theo một quỹ đạo khác. Không bình luận gì những nghi vấn của bạn đọc, Huyền Chip chia sẻ trên trang cá nhân của mình rằng: “Sẽ sớm có thông tin chính thức với đầy đủ bằng cớ phản bác các nghi vấn không có cơ sở, thậm chí xuyên tạc…” về những điều cô viết trong tập 1 của “Xách ba lô lên và đi”.

Nếu vậy thì sách phải đính chính chứ chẳng thể đưa chi tiết 700 đô la làm “mồi câu” bạn đọc.

Thủ tục về căn bản là giống nhau ở các nước, nhưng có 1 cái mà bất cứ nước nào cũng cần là chứng minh tài chính. Một số người có kinh nghiệm đi du lịch ở Singapore cũng san sẻ thêm: “Nếu sang Singapore mà chỉ mang 700 đô la trong túi sẽ không dễ dàng được nhập cảnh vào đảo quốc sư tử”. Xin visa thế nào, đi lại ra sao, ăn tiêu cái gì tôi cũng chưa thể tưởng tượng.

“Phấn lớn tên các nước của châu Phi tôi chưa nghe đến bao giờ, đừng nói đến thủ đô của chúng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét