Chị Yến thấy hối khi cứ làm mọi việc thay con
Mẹ ăn xong rồi bắt đầu đút cho bé, còn đầu bữa, bé chỉ ngồi ăn vã vài miếng thức ăn.
Nhiều lúc chị định giao việc cho con làm, nhưng nhìn con lóng nga lóng nhóng, chị lại ngứa mắt đuổi con ra ngoài để mình tự làm. Nếu đói bé sẽ sẵn sàng ăn, bố mẹ ép con ăn thì dĩ nhiên sẽ phải chiều theo ý muốn của bé.
Chị không ép con ăn bằng mọi giá, chỉ cho con ăn đúng giờ và đúng khi bé đói. “May là chúng còn biết tự xúc cơm ăn, không thì chẳng khác gì trẻ nít mẫu giáo”, chị thở than. Có những người nuôi 2-3 đứa con, không có người giúp việc, đi làm mướn sở, nhưng vẫn có thời kì đọc sách, đi spa. Dạy con biết tự lập, trước tiên là biết tự ăn, mẹ sẽ nhàn hơn.
Chủ nhật, chị luẩn quẩn đi chợ đun nấu ba bữa cơm gia đình là hết ngày. Ở phương Tây, trẻ thường tự phải làm những việc cá nhân của mình, còn tại Việt Nam, ba má vẫn sẵn sàng làm thay con. Bố mẹ Việt Nam và Trung Quốc thường đặt đích con phải mập, đó là điều không cấp thiết và còn có thể tạo cho trẻ tâm thế tiêu cực đối với việc ăn.
Đến bữa, đợi mẹ sắp sẵn mâm bát, rồi hò như hò đò, hai con gái mới chậm chạp đi từ phòng riêng xuống phòng bếp. Ngay từ khi biết cầm thìa, bé đã được dạy cách tự lập trong ăn uống.
Chị sợ con đói lại kiên nhẫn ngồi đút. Vợ chồng chị cũng dự định sinh thêm con nhưng thấy chăm bé Tít cực quá nên vẫn đang treo kế hoạch. “Mình làm ù một phát là xong, để hai đứa vân vê thật khó chịu”, chị giải thích. Chị cho bé ngồi ở bàn ghế tự xúc ăn, có làm đổ cũng được, và bé hiểu phải ăn hết những thức ăn mẹ bày trên bàn ăn, không có chuyện không thích thì không ăn, kể cả hành và ớt.
Thạc sĩ Phương cho rằng, nhờ biết giao việc cho con làm mà các bà mẹ phương Tây có nhiều thời kì dành cho bản thân hơn. Đôi khi ba má Việt Nam còn tự làm khổ mình do nuôi con theo dư luận, đó là ý kiến của thạc sĩ tâm lý Phạm Thị Phương.
Đến khi con vào tiểu học, cha mẹ lại nghiễm nhiên cho rằng bé đã lớn và mặc kệ con. Chị Hiền hiểu ăn là bản năng, với trẻ em, nếu đặt những gì lên bàn, các bé đều có thể ăn hết.
Chính do vậy, khi con chị nhận được học bổng sang Singapore du học, cháu không hề bị giảm cân hay ốm vì không quen khẩu vị. Theo nghiên cứu của tấn sĩ Thu Hiền, cả thế giới chỉ có cha mẹ Việt Nam và Trung Quốc là chọn cách ép con ăn, còn ở những nước khác, trẻ ăn tự nguyện. Chị nói đùa: "Mình không phải là một người mẹ siêng năng nên việc dạy con tự lập là phương pháp hợp nhất.
Chính việc bác mẹ cứ mãi đút cơm cho con ăn khiến bé ngộ nhận rằng ăn là cho bác mẹ chứ không phải cho bản thân bé. Ngày thường, vợ chồng đi làm, con đi học, buổi tối chỉ mỗi việc ăn uống, rửa chén bát mà đến hơn 21h chị mới được nghỉ tay. Nếu muốn trẻ làm được việc thì ba má phải cho tập làm việc dần dần.
Bà Thủy khuyên, thà bác mẹ mất 15 phút quét dọn sau bữa ăn của con từ khi còn bé còn hơn sau này mất cả tiếng để cho con ăn. Thực ra, ăn uống là bản năng của con người.
Đôi khi, chị Thảo cũng để cho bé tự xúc ăn nhưng Tít chỉ xúc được hai thìa là ngồi chống cằm chơi. Tuần trước chị bị cảm cúm, ông xã đi công tác, nhưng vẫn phải đun nấu vì nếu mẹ không làm thì hai con gái sẵn sàng nhịn đói.
Kết quả rốt cục là các bé vẫn khỏe mạnh. Chị băn khoăn bây chừ sinh đứa thứ hai nữa thì chưa biết xoay trở thế nào.
Trong khi nhiều bà mẹ Việt Nam, chăm một đứa con mà lúc nào cũng stress, đầu bù tóc rối bởi đã phải làm thêm cả phần việc của con.
Bữa ăn nào ở nhà chị cũng kéo dài đến cả tiếng. Chơi vài phút là đến giờ đánh răng, rửa chân tay và cho con đi ngủ. Chị Yến (quận 7, TP HCM) còn bi đát hơn.
Cho con đi ra ngoài chơi, nếu bắt con cầm đồ đạc cũng sợ bị nhận xét là “bóc lột” trẻ em. Kim Kim. Khi con mẫu giáo, bác mẹ không cho con làm bất cứ việc gì, sợ bé làm không được, làm hỏng nên việc gì cũng làm hộ.
Nếu ba má cứ chiều theo con thì sau này cả nhà biến thành gánh xiếc là chuyện dĩ nhiên. Sinh hai con gái, một đang học lớp 12, một lớp 8, nhưng quờ việc cơm nước, thu dọn nhà cửa đều do một tay chị quán xuyến. Về nguyên tắc, trẻ phải được làm thì mới làm được. Ngày nghỉ cuối tuần, nhiều khi vợ chồng đã lên chương trình đi chơi trong thành thị rồi đành phải hủy, vì đợi bé ăn sáng, thu dọn bát đĩa xong thì trời Sài Gòn đã nắng nóng.
“Mình còn chưa biết xếp đặt thời gian thế nào để dạy bé học chữ nữa, sang năm vào lớp 1 rồi”, chị Thảo lo âu. Nuôi con gầy thì sợ người ta chê vụng. Cũng chung ý kiến dạy con biết tự lập thì mẹ sẽ nhàn , trong buổi chuyện trò “Có nên cho con học sớm” mới đây, thạc sĩ tâm lý giáo dục mầm non Nguyễn Thị Thanh Thủy cho rằng các ông bố bà mẹ Việt Nam thường tự làm khổ mình khi quá bao bọc con.
Hôm nào chị có việc về muộn, hai cô con gái sẵn sàng ăn bim bim thay cơm. Nhiều gia đình cứ sợ con làm bẩn áo xống, nhà cửa nên kiên trì đút cho con ăn. Trong một buổi gặp gỡ với các phụ huynh của trọng điểm TGM, tấn sĩ tâm lý giáo dục mầm non Phan Thị Thu Hiền (giảng viên ĐH Sư phạm TP HCM) kể, khi nuôi dạy con chị luôn đề cao tính tự lập của con.
Bà cũng nhận xét có sự ngược đời của bác mẹ Việt Nam. Theo bà, ngay khi bé dưới 1 tuổi biết cầm thìa muỗng là cha mẹ có thể tập cho tự xúc. Con không chịu ăn, nếu không đút cho con thì sợ người xung quanh bảo là không biết thương con.
Ngại nắng, chị lại cho con ở nhà. Dù con không thích thức ăn của nước bạn nhưng vẫn có thể ăn hết, một phần nhờ đã được mẹ rèn cho nếp ăn được tất tật loại thực phẩm từ khi còn bé. Nhiều bố mẹ sợ con đói, để đổi lấy một miếng ăn vào bụng trẻ, sẵn sàng làm bất kỳ động tác kỳ quặc nào.
Ảnh: Khiếu Hoài. Không chỉ trong ăn uống mà với quờ mọi việc, tấn sĩ Hiền đều đề cao việc tự lập của con: tự ăn, tự trông nom bản thân, ngã tự đứng dậy và biết tự quyết định trong các chọn lựa của mình. Dạy con tự lập, ban sơ mẹ nặng nhọc hơn là làm hộ con, nhưng về lâu dài mẹ sẽ nhàn".
Hiện tại, bé Tít vẫn phải có người đút cơm mới chịu ăn. Hai cô bé nghiễm nhiên coi việc nấu nướng, thu dọn nhà cửa là của mẹ, thậm chí đến chuyện ăn của con cũng phải do mẹ giục.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét