Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Ý tưởng Nắm lá xông.

Người cứ mãi lâng lâng khó chịu

Nắm lá xông

Bạch đàn và mấy thứ nữa về nấu nồi xông”. Hay mua viên dầu xông. Như gió xoay hướng. Nhức đầu. Chồng loay hoay bật lửa nấu. Cảm giác mình giống như bà chị của chồng. Lấy cái nồi đất vợ bỏ quên trong kho gần chục năm. Lúc vợ đau yếu.

Hợp luôn cả quan điểm không thích có người giúp việc trong nhà. Còn chưa đủ hiểu tính nết nhau sao? Ảnh minh họa. Không nói ra nhưng vợ tủi thân. Nhà cửa rộn rã. Vợ chồng hợp nhau ở khoản khẩu vị. Tuổi về chiều của vợ cũng có cái hay. Vợ chê viên dầu làm sao so với nồi nước lá được. Hình dong xong lại tự trách mình lẩn thẩn. Mái tóc chồng đã bạc hơn nhiều so với năm ngoái… Thảo Trang.

Chỉ có hai người. Đôi khi con cháu kéo về. Chồng tự xách giỏ đi chợ rồi vào bếp băng xăng. Chồng liền nói. Vợ chồng ăn ở gần 30 năm. Nguồn: Internet Sống với vợ bao nhiêu năm. Đôi lúc vợ vẩn vơ nghĩ. Chiều chuộng một người nữ giới trẻ khác. Vợ ước: “Phải chi đang ở quê. Thế mà giờ đây. Biết đâu chồng đang giấu giếm. Đau khớp. Vui thì vui đấy. Nhưng sao náo động quá.

Nêm nếm thật vừa miệng. Vậy nên vợ chồng vẫn thích nhất là những ngày vắng vẻ. Vợ lại sổ mũi. Đã con cháu đề huề. Vợ lén nhìn. Người đàn ông quen được vợ coi ngó kỹ lưỡng bỗng thập thễnh quay sang lo âu miếng ăn giấc ngủ cho bạn trăm năm. Hôm qua. Đi kiếm nắm lá sả. Chồng chưa hề biết nấu nồi cơm. Trong khi chồng chẳng hề gì.

Trái gió trở trời. Chồng đã thành “ông nội trợ” thạo. Ngẫm ra. Chỉ vài lần lóng ngóng.

Chồng liền dạo quanh mấy chợ gần nhà để kiếm cho được nắm lá xông với nhiều loại khác nhau. Sau mấy ngày cảm lạnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét